MỘT THOÁNG QUẢN BẠ

Phố núi mây bay cổng trời Quản Bạ
Gót chân hồng phố lạ chưa quen
Đêm giá lạnh ngọn đèn thao thức
Bếp than hồng sưởi ấm niềm tin.
Quản Bạ ơi! Màu xanh khát vọng
Những cánh đồng đói nước đợi mưa
Những lối mòn đưa ai xuống chợ
Những mái trường lắng đọng yêu thương.
Như bó đuốc trên đường biên giới
Tuổi 20 bao điều mong đợi
Em trở thành cô gái bản xa
Mang mùa xuân về với từng nhà.
Bàn chân nào thường qua suối vắng
Má ai hồng trong nắng chiều buông
Mây xuống núi em nào hay biết
Những lối mòn mải miết thành quen.
Đất ở đây chung thủy với người
Đá thật nhiều nước đâu chẳng thấy...
Đáy mắt em in đầy đá núi
Với ánh lam chiều thăm thẳm ngàn xanh.
Núi rừng đây ôm dáng hình em
Cô giáo trẻ tháng ngày qua gian khó
Vẫn tươi xinh... mặc rét, mưa, nắng, gió
Tóc đen huyền mềm rũ hạt sương rơi...
Mai trở về... nhớ lắm đi thôi!
Suối vàng chim chiều mây vương trên tóc
Nhớ bóng ai đón học trò tới lớp
Nhớ vùng cao da diết... anh nhớ em.
Tác giả: PHẠM VĂN THÀNH
Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://nukeviet.vn là vi phạm bản quyền