NGHĨ VỀ MÙA ĐÔNG CỦA LÍNH

Mùa Đông điểm tựa rét run,
Hàm răng lập cập, hít vào lạnh thêm.
Gió lùa khe vách hàng đêm,
Chăn chiên lẻ chiếc, đành nêm thêm người.
Bên nhau xúc cảm đầy vơi...,
Ôm nhau sưởi ấm, như khơi lửa hồng.
Ngoài kia... trận địa phòng không,
Mười hai ly bẩy, vẫn trông bầu trời.
Một anh lính trẻ bồi hồi,
Giá mà...! có một, nồi khoai ấm lòng…
Mấy hôm xe chạy lòng vòng,
Quân nhu tiếp phẩm... ngóng trông, từng giờ...
Dù cho cái đói còn chờ...,
Cỏ tranh lại đốt... đậm đà bờ môi.
Mai ngày hàng sẽ đến thôi,
Hân hoan... no bụng, rét rồi cũng qua.
Gian nan... vẫn cứ ngắm hoa,
Vẫn lo chiến đấu, không xa chẳng rời.
Đói lòng rét buốt... chút thôi,
Đời người chiến sỹ, chẳng rời kỷ cương.
Bây giờ nghĩ lại thêm thương,
Những người lính giữ, quê hương Biên thùy.
Mỏng manh áo lạnh khoai mì...
Vẫn tròn trung hiếu... nghĩa tình thủy chung./.
(Mùa Đông, Biên giới Đông Bắc Tổ quốc năm 1982,
Chốt 489 Tiểu đoàn bộ - D2, E8, F395)
Tác giả: NGUYỄN HUY CƯƠNG
Phường Bạch Mai, Nguyên Quân lực D2, E8, F395
Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://nukeviet.vn là vi phạm bản quyền