THƠ - MẸ - NGƯỜI GÁNH ƯỚC MƠ
- Thứ bảy - 02/05/2026 09:22
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
MẸ - NGƯỜI GÁNH ƯỚC MƠ

Đêm Thành phố đèn vàng buồn hiu hắt
Mẹ về chưa với mái ấm bình yên?
Tấm lưng còng in hằn bao mảnh vá
Lặng lẽ đơn côi giữa màn mưa đêm.
Gánh hàng rong thập cẩm đủ món quà
Kẹo quật giòn, mạch nha ngòn ngọt
Viên bột đỏ xanh tựa hồn nhiên trẻ nhỏ
Như đôi mắt ngây thơ thiếu vòng tay.
Mưa tầm tã xối xả kiếp phôi pha
Gió bấc về run rẩy bên hiên vắng
Phố vắng tanh không một bóng người qua
Sao Mẹ vẫn nán lại chốn xa lạ?
Tiếng con thơ bỗng vọng giữa đêm khuya
Mẹ khẽ thở dài trong niềm xúc động
"Nhà Mẹ đâu? - Chỉ là trời đất rộng
Thương lũ trẻ lang thang đói rét ngoài kia".
Tấm lòng vàng gánh nặng cả tương lai
Dẫu thân già sức tàn hơi thở ngắn
Vẫn đau đáu một niềm thương vô hạn
Chút ấm no cho trẻ nhỏ đỡ lạnh lùng.
Đêm Thành phố chợt nhòa trong nước mắt
Vị mặn chát thấm vào tim se sắt
Gánh hàng rong lầm lũi giữa mưa ngâu
Mẹ gánh đời, gánh cả những ước mơ xanh.
Mẹ về chưa với mái ấm bình yên?
Tấm lưng còng in hằn bao mảnh vá
Lặng lẽ đơn côi giữa màn mưa đêm.
Gánh hàng rong thập cẩm đủ món quà
Kẹo quật giòn, mạch nha ngòn ngọt
Viên bột đỏ xanh tựa hồn nhiên trẻ nhỏ
Như đôi mắt ngây thơ thiếu vòng tay.
Mưa tầm tã xối xả kiếp phôi pha
Gió bấc về run rẩy bên hiên vắng
Phố vắng tanh không một bóng người qua
Sao Mẹ vẫn nán lại chốn xa lạ?
Tiếng con thơ bỗng vọng giữa đêm khuya
Mẹ khẽ thở dài trong niềm xúc động
"Nhà Mẹ đâu? - Chỉ là trời đất rộng
Thương lũ trẻ lang thang đói rét ngoài kia".
Tấm lòng vàng gánh nặng cả tương lai
Dẫu thân già sức tàn hơi thở ngắn
Vẫn đau đáu một niềm thương vô hạn
Chút ấm no cho trẻ nhỏ đỡ lạnh lùng.
Đêm Thành phố chợt nhòa trong nước mắt
Vị mặn chát thấm vào tim se sắt
Gánh hàng rong lầm lũi giữa mưa ngâu
Mẹ gánh đời, gánh cả những ước mơ xanh.

Tác giả: Hương Giang
Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://nukeviet.vn là vi phạm bản quyền