THƠ - KÝ ỨC BIỂN

KÝ ỨC BIỂN
Biển xa xăm mà gần trong ký ức,
Sóng cồn cào cho nỗi nhớ trào dâng.
Thời thiếu nữ, bên anh chút bâng khuâng...,
Vòng tay ấm sưởi tình em thổn thức.
Ngắm bình minh đón mặt trời đỏ rực,
Anh mỉm cười sao đôi má em hồng...
Em lảng tránh tại con sóng lông bông,
Ngả vai anh... tiếng dập dồn của Biển.
Và một lần sóng nghe Biển sai khiến,
Xóa vết chân in dấu trong vết chân.
Để hơi ấm cứ nguôi ngoai nguội dần,
Chỉ con sóng vẫn cô đơn hiển hiện... ./.
Tác giả: Nguyễn Huy Cương
Phường Bạch Mai