THƠ - VUI VỚI TUỔI HOÀNG HÔN

VUI VỚI TUỔI HOÀNG HÔN

Bình minh thức dậy ước đầy,
Tới trưa, cơm bữa sau cầy sớm mai.
Chiều về, mộng vẫn còn bay...,

Hoàng hôn sậm tím ... hết ngày còn đâu?!

Về hưu là tới ga tầu,
Để sang ga chót, về chầu Tây Phương...
Còn chi nữa! Chuyện đời thường...,
Nghỉ ngơi cho đã ... vấn vương khó mình.


Từ nay, dậy đón bình minh,
Sớm trà, trưa tửu, chiều bình thơ ca.
Hoàng hôn, ngả bóng Dương tà,

Thả chân bách bộ, về nhà dưỡng tâm.

Lặng thinh, ai bảo lão hâm...,
Hưu trí, ta cứ âm thầm mà vui.
Xung trận... giờ khó đường lui,

Tuổi này được nghỉ, cứ lùi an yên./.

Tác giả: Sưu tầm Câu lạc bộ Thơ Họ Trần