THƠ - HOA HỒNG Ở ĐIỆN BIÊN

HOA HỒNG Ở ĐIỆN BIÊN

Hồng hoa vẫn nở... Mỗi ngày,
Mượn màu hoa để giãi bày tâm tư,
Đất qua lửa cháy... Dường như,
Hoa hồng thơm thảo nở từ chiêm bao.
Mùa đi theo nhịp gió Lào,
Chao ơi cái nắng gắt gao quá chừng,
Mà màu hoa cứ rưng rưng,
Ngẩn ngơ lối vắng ngập ngừng bước đi.
Lắng trong lời gió thầm thì,
Hoa hồng như muốn nói gì cùng ta,
Biết đâu tên họ, quê nhà,
Trắng phau bia mộ, trắng nhòa nắng mai.
Hoa hay máu thắm loang dài,
Ở nơi nghĩa địa, tượng đài hồng hoa,
Cõi âm thăm thẳm mờ xa,
Sắc màu hoa có xuyên qua đất dày.
Nhang trầm thơm ngát cầm tay,
Mượn làn gió gửi hương bay về trời,
Chập chờn giữa chốn chơi vơi,

Mượn hồng hoa gửi mộ người vô danh.

Tác giả: NGUYỄN ĐỨC MẬU