THƠ - BÔNG HOA CỦA CUỘC ĐỜI

BÔNG HOA CỦA CUỘC ĐỜI

Như bông hoa nở giữa đời,
Nhẹ nhàng em đến với người ốm đau.
Có cần phép thuật chi đâu,
Nàng tiên áo trắng bay vào cõi nhân…
Thương người chẳng quản gian nan,
Sớm, khuya giường bệnh ân cần hỏi han.
Bàn tay rất đỗi dịu dàng,
Em mang đi cả trăm ngàn âu lo.
Bước ra - để lại dặn dò,
Bước vào - xóa nỗi buồn no cho người.
Ơi bông hoa của cuộc đời!
“Lương y từ mẫu” như lời Người răn…
Dẫu còn vất vả khó khăn,
Không làm phai ánh trăng ngần trong em.
Trăm năm sen vẫn là sen,
Tấm lòng Thầy thuốc - Mẹ hiền, tỏa hương…

HỘI KHUYẾN HỌC HÀ NỘI (Sưu tầm)